Wednesday, 08/04/2020 - 16:21|
Trường THCS Trần Nguyên Hãn tuyên truyền tới học sinh tháng " Tôn sư trọng đạo".

BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT NHỮNG KỶ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY ( CÔ) VÀ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU NĂM 2018.

 

Cô ơi ,...con biết lỗi rồi ạ!

Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có lần mắc lỗi. Lỗi lầm khó tránh khỏi nhất là khi ta còn non dại.Tôi cũng vậy. Mỗi lần nhớ đến lỗi lầm ấy, tôi lại xấu hổ và xúc động, nhớ đến cô giáo dạy Ngữ văn của mình.

Bước chân vào lớp sáu trường THCS Trần Nguyên Hãn ngay từ đầu năm học trong thời gian biểu của mình, tôi đã ghi rõ buổi sáng dậy ôn lại bài trước khi đi học. Chuyện chẳng có gì đáng kể nếu như không có buổi sáng thứ Hai hôm ấy.Đó là buổi sáng đầu tuần, tôi định bụng đi học sớm hơn thường ngày vì phải trực nhật lớp. Nhưng oái oăm thay tôi đã đặt báo thức khổ nỗi chiếc đồng hồ lại hết pin nên không có chuông reo, may mà tôi tỉnh giấc đúng sáu giờ ,vội quá chẳng kịp ôn bài nữa. Vệ sinh cá nhân xong,chẳng kịp ăn sáng tôi ba chân bốn cẳng chạy một mạch đến trường. Lớp vẫn chưa có bạn nào đến cả. Tôi bật điện và quét lớp. Quét từ dưới lên. Vừa quét vừa quan sát xem ngăn bàn nào có rác. Bất chợt. tôi thấy ở ngăn bàn thứ tư phía bên phải từ dưới lên có một chiếc phong bì năm giữa một đống giấy lộn. Một chiếc phong bì dày chỉ ghi tên người nhận là cô Ngà-chủ nhiệm lớp 6B của tôi .Tôi mở ra: “Trời ơi tiền của ai mà nhiều thế?”, “Làm gì có bạn nào mang nhiều tiền đến lớp như vậy nhỉ?” Tôi vội đếm có gần một triệu. Tôi chợt nhớ ra hôm qua Chủ nhật có cuộc họp phụ huynh học sinh, vậy là số tiền này của bố mẹ một bạn nào đó trong lớp mang đi đóng cho con mà lại để quên. Nghĩ vậy, tôi liền bỏ ngay phong bì tiền vào ngăn cặp sách của mình rồi kéo khóa lại cẩn thận.

Ba giờ học đầu trôi qua rất nhanh. Tôi chẳng được chữ nào vào đầu cả vì còn nghĩ đến những bộ quần áo đẹp,những bộ đồ chơi đắt tiền và cả những món ăn ngon mà trước giờ tôi chỉ có thể ngắm nhìn và ao ước. Nhà tôi nghèo, bố mẹ không có nghề nghiệp ổn định, suốt ngày đầu tắt mặt tối, ai thuê gì làm nấy kiếm từng đồng tiền ít ỏi để nuôi hai chị em tôi ăn học. Nếu có gần một triệu, tôi sẽ sở hữu nhiều thứ lắm. Nghĩ vậy, tôi cười thầm mãn nguyện, lòng lâng lâng niềm vui khó tả.

Tiết học thứ tư là giờ Ngữ văn - bộ môn mà tôi yêu thích nhất. Cô Mai An trong bộ váy công sở màu xanh dịu mát bước vào lớp với vẻ mặt tươi cười. Gật đầu chào cả lớp xong,cô bắt đầu kiểm tra bài cũ. Khi cô đặt câu hỏi nhiều cánh tay giơ lên nhưng... cô lại gọi tên theo sổ điểm:

- Cô mời em Bảo Linh lên bảng!

Tôi giật nảy mình: “Sao lại thế này nhỉ, mình có điểm miệng rồi cơ mà?”

Tôi ấp úng trả lời cô:

- Thưa cô, em...chưa thuộc bài ạ!.

- Sao vậy em?

- Tối hôm qua, em bị mệt ạ!

- Cuối giờ em cho cô biết lý do cụ thể nhé!

- Thưa cô vâng ạ!

Bằng giọng nhẹ nhàng cô vào bài mới “Sự tích Hồ Gươm” một cách tự nhiên như vốn có hằng ngày. Gần hết giờ học, bỗng có bóng người thấp thoáng ngoài cửa sổ, các bạn bắt đầu lao xao, tôi nhìn ra. Thì ra đó là một bác phụ huynh,chắc là bố mẹ của bạn nào đó trong lớp. Cô giáo ra ngoài, hai người nói gì đó rồi cô giáo quay vào hỏi cả lớp:

- Mẹ một bạn trong lớp ta hôm qua đi họp phụ huynh có quên một phong bì tiền ở ngăn bàn số bốn từ dưới lên phía bên phải, có bạn nào nhặt được thì cho bác ấy xin lại?

Cả lớp nhao nhao :

- Thưa cô, em không biết ạ!

- Thưa cô, em không nhặt được ạ!

Cô chậm rãi:

- Cô biết số tiền đó không lớn lắm về giá trị vật chất. Nhưng các con có biết không, nhà bạn mất tiền rất nghèo, có thể vì mất số tiền đó mà bạn ấy sẽ không được đi học nữa, tương lai bạn ấy sẽ ra sao,các con thử nghĩ xem?Điều gì sẽ xảy ra với bạn ấy nhỉ?

Cô lại nhẹ nhàng giảng giải:

- Từ thưở còn bé khi mới đi học các cô giáo đã dạy các con “Đói cho sach rách cho thơm”, “Của mình thì giữ,của người chớ tham” cơ mà! Nếu phong bì tiền ấy của chính bố mẹ các con thì sao nhỉ?

Có tiếng xì xào phía cuối lớp”Cho lục đồ đi cô ơi!”

-Cô không tán thành ý kiến của một số bạn cho các con lục đồ của nhau. Cô không muốn làm như vậy. Cô muốn cho các con tự giác giao phong bì tiền trả lại người mất để các con có cơ hội làm việc tốt và để bạn các con có cơ hội đi học tiếp!

Cả lớp im ắng lạ thường .Thời gian trôi qua thật nặng nề..Một phút...hai phút...rồi ba phút... Không ai có ý kiến gì,không một cánh tay giơ lên...

Đột nhiên,cô đi về phía bảng, kiễng chân lên một chút và với tay lên đằng sau chiếc ti vi ,lấy ra một vật gì đó vuông vắn và bé như mảnh ghép ở hộp xếp hình hồi Tiểu học và nói rằng: “Cái này sẽ giúp cô tìm ra sự thật ngay thôi mà !”. Cả lớp hồi hộp . Chợt có đứa khẽ nói “Cô đặt chíp vào đấy từ bao giờ nhỉ?”, có đứa tỏ ra thông thạo hơn“ Không phải đâu camera đấy!”. Tôi ngồi im mặt nóng bừng, trán đẫm mồ hôi, giá như mặt sàn lớp học dưới chân tôi có một chỗ nẻ... Chả lẽ lại đứng lên “thú tội”?. “Trời ơi cả lớp biết mình là một đứa xấu tính nhặt được của rơi mà không muốn trả lại người mất, điều gì sẽ xảy ra? Đi đâu chúng nó cũng lêu lêu thì xấu hổ lắm! Chắc chả học hành gì nữa! ” “Bố mẹ ơi,cứu con với!”.Mệt mỏi,đói,căng thẳng làm mặt tôi tái xanh. Chợt bạn Huyền Anh ngôi bên cạnh tôi báo với cô:

- Thưa cô, bạn Bảo Linh bị ốm ạ!

Cô xuống tận nơi sờ tay lên trán tôi và sau đó cô đưa tôi lên phòng Y tế của trường để các cô nhân viên chăm sóc.Biết tôi chưa ăn sáng ,cô bảo cô Ngà đi mua sữa và bánh mì cho tôi.

Hết tiết năm, cô xuống thăm tôi. Vừa thấy cô bước vào, tôi đã mở cặp sách lấy chiếc phong bì tiền ban sáng tôi nhặt được rồi òa khóc nức nở: “ Cô ơi, ...con biết lỗi rồi!” “Con đỡ chưa? Con mắc lỗi gì nào? Nói cô nghe nào!” “ Thưa cô, con mắc lỗi một là không học bài cũ nói dối cô là bị mệt,hai là nhặt được của rơi không muốn trả lại cho người mất”. Cô nhẹ nhàng ngồi xuống bên tôi : “ Con đã biết nhận ra lỗi lầm của mình nên cô không phạt.Cô không nói gì với cả lớp chuyện này nhưng con hãy nhớ để lần sau đừng tái phạm nữa!” Nói rồi, cô ôm tôi vào lòng và vuốt nhẹ mái tóc xoăn của tôi. Tôi hiểu răng cô đã tha thứ cho tôi.Tôi ra về lòng nhẹ nhõm ,thanh thản lạ thường.

Các bạn ơi, cô Mai An -cô giáo dạy Ngữ văn của tôi là như thế đó! Cô đã làm tôi không phải xấu hổ. Cô đã xử sự rất nhân văn. Chuyện riêng hôm ấy sẽ mãi là bí mật của hai cô trò. Hằng ngày, cô vẫn lên lớp dạy tôi. Bây giờ tôi đã là cô học trò cưng trong đội tuyển Văn của cô rồi.

 

Đội tuyển văn 6 của cô giáo Mai An - Trường THCS Trần Nguyên Hãn - TP Bắc Giang, tỉnh Bắc Giagn năm học 2018-2019. Bảo Linh đứng cạnh cô (Ảnh do tác giả cung cấp.)

 

Các cô giáo trường THCS Trần Nguyên Hãn - TP Bắc Giang, tỉnh Bắc Giang năm học 2018-2019 cô Mai An - mặc áo dài hồng đừng giữa (Ảnh do tác giả cung cấp)

 

Tác giả: Bảo Linh lớp 6C 

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 10
Hôm qua : 9
Tháng 04 : 107
Năm 2020 : 3.478